16h ngày 31/8, Phúc Thành – đồng nghiệp của tôi xin phép về sớm để kịp cùng gia đình ra bến xe chuẩn bị về quê nghỉ hè. Dù đã đặt vé từ trước nhưng vợ chồng anh chị này cùng hai con phải mất hơn 4 tiếng đồng hồ tại bến mới có thể lên xe trở về Nghệ An.
Thành nhắn tin vào nhóm Facebook của địa điểm để phàn nàn vì sau khi chờ xe lại tiếp tục phải chịu cảnh chen chúc của khách. “Tôi không sao, nhưng vợ tôi và khổ nhất là hai đứa nhỏ, khóc suốt vì chật và nóng”, anh nói. “Về quê thế này chẳng khác nào hành xác. Thôi thì cũng nên tính lại chuyện nhà, mua xe trước đã”.
Câu chuyện của Thành có lẽ cũng là nỗi lo của nhiều người Việt Nam khi tỷ lệ sở hữu ô tô ở nước ta còn rất thấp, ước tính khoảng 23 ô tô trên 1.000 dân. Chắc hẳn tôi và nhiều người còn nhớ hình ảnh dòng người xếp hàng dài dọc quốc lộ, người già, trẻ nhỏ, tay xách vali, túi xách lớn nhỏ đứng nườm nượp.
Đối với tôi, đi xe buýt về quê thậm chí còn trở thành nỗi ám ảnh và nó trở thành động lực để tôi và gia đình quyết định sở hữu chiếc ô tô đầu tiên trong năm 2019. Lúc đó, tôi chưa có nhà nhưng tôi đã thấy vậy. chỗ ở đã có sẵn có thể thuê lâu dài, xe hơi không thuê luôn. “Việc gì dễ làm trước, việc gì khó làm sau” nên tôi đã tậu được chiếc ô tô hơn 400 triệu đồng.
Không chỉ vơi đi nỗi khổ mỗi lần về quê mà cuộc sống của gia đình tôi từ khi có xe cũng thay đổi theo chiều hướng tích cực hơn. Hai vợ chồng thường xuyên đi du lịch bên nội, bên ngoại, vừa để thăm ông bà, vừa tiện xin rau ăn vì ở quê vừa rẻ lại vừa sạch. Những lúc vợ chồng bận công việc, có ô tô nên anh chị lại phóng xe về quê để “đón” ông bà nội về chăm cháu.
Cuối tuần không về quê, tôi đưa vợ con đến một số siêu thị lớn để “đổi gió”, mua sắm những vật dụng cần thiết và đặc biệt là một số mặt hàng giảm giá. Trước đây, đi xe ôm, dù biết hàng rẻ nhưng tội quá nên không báo. Trẻ con cũng thích ra ngoài vui chơi, tình cảm gia đình thêm bền chặt.
Tất nhiên, ô tô là khoản phải trả và tốn kém hơn xe máy, nhưng nhờ những thói quen này mà gia đình tôi vẫn cân đối được tài chính. Đến nay, gia đình tôi vẫn đồng ý thuê và tiếp tục tiết kiệm để mua nhà ở riêng. Cũng có người nói mua xe hơi phí không phải mua nhà mà là mua xe, nhưng tôi chưa bao giờ hối hận về quyết định này.
Trong những ngày lễ như thế này, tôi nghĩ mua xe là một lựa chọn đúng đắn. Tôi chỉ mong giá xe ngày càng rẻ, giá nhiên liệu cứ ổn định để xe chạy không xa. Khi mọi người phải chen chúc nhau trong dòng xe đông đúc, mùi mồ hôi, tiếng trẻ con khóc… tôi và gia đình có thể cười nói trong xe riêng dù không giàu có.
Độc giả Nguyễn Sinh
Bài báo này thể hiện ý kiến của độc giả, không nhất thiết là ý kiến của báo Dân trí.