Khi còn là sinh viên, có lần tôi bị cảnh sát giao thông gọi lại kiểm tra hành chính. Đèn đỏ không bật, không gương chiếu hậu, đội mũ bảo hiểm cẩn thận, bằng lái xe và thẻ xám đầy đủ… nhưng tôi vẫn bị phạt chỉ vì chậm đóng bảo hiểm trách nhiệm người thứ ba (TNDS) bắt buộc.
Nhận tờ giấy phạt 150.000 đồng chỉ để lấy một chứng chỉ với mức phí chỉ vài chục nghìn USD, tôi hơi chạnh lòng dù biết mình sai. Vì vậy, từ đó trở đi, tôi mua bảo hiểm hàng năm để có thể tham gia giao thông, nhưng thực sự tôi không mong đợi bất kỳ lợi ích bảo hiểm nào. Và tôi nghĩ hầu hết những người sở hữu xe máy đều có tâm lý như tôi.

Nhiều chủ xe máy mua bảo hiểm bắt buộc chỉ để đối phó (Ảnh: Hoàng Dũng).
Tôi nhớ Bộ Tài chính đã hơn một lần đề cập đến việc nhiều nước quy định bắt buộc bảo hiểm trách nhiệm chủ sở hữu ô tô, mô tô, xe máy như Ấn Độ, Trung Quốc, Singapore… Tôi cũng nắm rõ quy định. Bên thứ ba trong trường hợp xảy ra tai nạn giao thông.
Tuy nhiên, đây là trên lý thuyết. Tôi không biết thực tế ở các nước áp dụng như thế nào, nhưng ở Việt Nam, thủ tục hành chính rất phức tạp, trong khi số tiền bồi thường không đáng kể. Nếu thủ tục chi trả bồi thường đơn giản, thuận tiện và phù hợp với thực tế, tôi nghĩ người dân sẽ rất vui vẻ và yên tâm khi mua bảo hiểm trách nhiệm bắt buộc.
Mức phí 66.000 đồng/năm/xe máy như hiện nay tôi thấy không quá cao nhưng thực tế giấy chứng nhận bảo hiểm trách nhiệm bắt buộc không có giá trị nên không được sự đồng tình của mọi người, thậm chí có thể tạo tâm lý ức chế.
Trong hơn 10 năm đi xe máy, tôi cũng từng gặp tai nạn đáng tiếc với người khác, nhưng tôi đã tự trả và bồi thường bằng tiền của mình. Lẽ ra bảo hiểm trách nhiệm bắt buộc phải cùng tôi đối mặt và chia sẻ rủi ro này, nhưng thực tế tôi đã tự xoay xở, tất cả đều bằng tiền của mình.
Trong khi đó, tôi không còn nhớ đến bảo hiểm, quyền lợi chính đáng của mình. Và thú thật, vì một lý do khác, “nếu bạn bị đánh, má bạn sẽ sưng lên”.
Hiện nay, thủ tục đăng ký giải quyết quyền lợi bảo hiểm khá phức tạp và mất nhiều thời gian – cần phải có đầy đủ hồ sơ tai nạn, bao gồm cả việc xin cấp hồ sơ tai nạn từ cảnh sát giao thông, tờ khai khai báo và bản khai báo tai nạn. , lập hồ sơ về mức độ thiệt hại… Tuy nhiên, thực tế với số lượng xe máy nhiều như ở Việt Nam, bạn phải gọi công an, gọi tổng đài công ty bảo hiểm để quản lý các vụ tai nạn nhỏ không hề đơn giản, bởi máy bận liên tục, hoặc gọi được nhưng công an, thanh tra không đến, hoặc không đến kịp.
Lúc này, chủ xe có trách nhiệm chứng minh mình đã thực hiện nghĩa vụ thông báo với công ty và cơ quan công an hoặc chính quyền địa phương.
Ngoài ra, trong nhiều trường hợp, đại lý bảo hiểm không đủ năng lực để xác định phương tiện nào gây ra tai nạn.
Một vấn đề nữa là sau khi xảy ra tai nạn, người dân thường đưa xe ra các tiệm sửa chữa bên ngoài để tiết kiệm chi phí hơn là đến các gara lớn có đầy đủ hóa đơn hợp lệ để tính toán.
Xuất phát từ thực tế này, tôi cho rằng việc mua bảo hiểm xe máy nên là tự nguyện chứ không bắt buộc như hiện nay.
bạn đọc phúc anh
Bài viết này thể hiện quan điểm của bạn đọc, không nhất thiết là quan điểm của báo Dân trí.