Tôi năm nay 35 tuổi, quê miền Bắc vào Đà Nẵng sinh sống được gần 10 năm. Trước giờ tôi chỉ nghe báo đài mọi người nói về lũ lụt miền Trung khiến người dân bất bình như thế nào. Trong những năm sinh sống ở đây đã trải qua nhiều đợt chống chọi với bão nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy nước lên nhanh như vậy.
Khung cảnh thành phố lúc đó không khác gì phim viễn tưởng, xe cộ, đồ vật trong nhà, cành cây rơi khắp nơi … Khi nước lên, người dân chỉ quan tâm đến việc bảo vệ tính mạng của mình, cố gắng thoát ra càng nhanh càng tốt và tìm kiếm một chiếc. nơi trú ẩn an toàn.

Cảnh ô tô nằm la liệt trên đường phố Đà Nẵng (Ảnh: OFFB).
Cũng như bao người trong cơn bão, tôi chỉ biết bỏ xe, tắt máy, đóng cửa rồi tìm đến một ngôi nhà gần đó lánh nạn. Không ai bảo ai, ai nấy đều bỏ lại đồ đạc và tìm cách bỏ chạy.
Về phần mình, tôi gọi điện cho chồng với vẻ lo lắng, trong khi chiếc xe là tài sản tích cóp của hai vợ chồng sau bao năm. Ngoài ra, tôi thường nghe mọi người nói rằng nếu một chiếc xe bị ngập nước, nó có thể mất 30-40% giá trị, thậm chí hỏng hóc không sử dụng được, sửa chữa tốn kém. Nhưng lúc đó, tôi không suy nghĩ nhiều, tôi chỉ hành động theo bản năng của mình và những người xung quanh.
Nghe tôi điện thoại, chồng tôi cũng chỉ dặn dò trước để đảm bảo an toàn và động viên: “Có người rồi, còn hàng”. Tuy nhiên, tôi cũng tự nhủ trong thời gian tới, khi có báo động ngập lụt, tôi sẽ cẩn thận hơn khi đi ra ngoài hoặc tôi sẽ tìm một nơi tốt hơn để gửi xe của mình.
Độc giả DV
Bài báo này thể hiện ý kiến của độc giả, không nhất thiết là ý kiến của báo Dân trí.
Độc giả có nội dung đóng góp, câu hỏi tư vấn xin gửi về địa chỉ email: otoxemay@dantri.com.vn. Trân trọng!