Nhiều năm trước, tôi không thực sự tự tin khi bạn bè xung quanh tôi đều thành công mặc dù có xuất phát điểm giống nhau. Có dịp về quê nghỉ lễ, anh hàng xóm hay bạn học cấp hai đi ô tô về, lúc đó tôi vẫn chen chúc trên xe buýt. Nhìn thấy chiếc ô tô bóng lộn đậu trước cửa nhà bạn, dưới sự trầm trồ của bà con lối xóm mà lòng tôi đau nhói.
Lý do này khiến tôi quyết tâm sở hữu ô tô vào năm 2020, tất nhiên khoảng cách địa lý 100 km giữa Hà Nội – nơi tôi làm việc và quê hương Thái Bình cũng là một động lực lớn. Khi đó tôi 28 tuổi, có 300 triệu đồng tích cóp được của những năm đi làm trước đó. Tất nhiên, tôi không có nhà ở Hà Nội dù tôi quyết tâm ở lại thủ đô.
Trước khi mua xe, tôi cũng phải lăn lộn rất nhiều. Rõ ràng, một căn nhà là cần thiết, nhưng với 300 triệu đồng, còn phải tích lũy thêm hàng chục năm mới nghĩ đến. Để thuyết phục bản thân về điều này, tôi cũng nghĩ rằng có một chiếc ô tô sẽ là động cơ để kiếm được nhiều tiền hơn, ô tô sẽ mang lại cho tôi rất nhiều lợi thế…

Nhiều bạn trẻ “đau đầu” trước quyết định mua nhà, mua xe trước.
Chiếc sedan hạng B trị giá hơn 500 triệu đồng được tôi rước về, là xe lướt để tiết kiệm, nhưng tôi vẫn phải vay thêm 200 triệu đồng. Có được chiếc xe mơ ước, sự tự tin của tôi đã trở lại. Ánh nhìn trong mắt bố mẹ tôi là niềm tự hào và tôi cảm thấy mọi người xung quanh nhìn tôi khác đi.
Tuy nhiên, niềm vui đó không kéo dài quá lâu khi những áp lực mà ô tô mang lại. Đầu tiên, tình hình tài chính của tôi sụp đổ khi lương của tôi không tăng (nhờ xe hơi) và chi phí của tôi tăng vọt. Mỗi tháng, tôi tốn thêm 2 triệu đồng để xe ở văn phòng và gần hội trường cho thuê, tiền xăng xe nhiều hơn tiền gửi xe và lãi suất ngân hàng …
Phải công nhận là từ khi có xe, sức khỏe của tôi được cải thiện, đặc biệt là ít mắc các bệnh về mũi do tránh được khói bụi. Ngày mưa hay nắng, ngồi trên ô tô đều thoải mái và chuyến về quê như gần hơn. Tuy nhiên, di chuyển bằng ô tô cá nhân ở Hà Nội cũng rất mệt để tìm chỗ đậu, xe cộ đông đúc, va quệt với một người mới lái xe như tôi là điều khó tránh.
Áp lực dần lớn hơn những lợi ích mà chiếc xe mang lại và sau 2 năm sở hữu, giờ nó trở thành gánh nặng đối với tôi. Mức lương 20 triệu đồng của tôi vào năm 2020 sẽ tăng lên 24 triệu đồng vào đầu năm 2022 nhưng vẫn chưa cải thiện được bao nhiêu, nhất là trong bối cảnh giá xăng tăng vọt và giá xăng gần 30.000 đồng / lít.
“Đi cày” để trả nợ ngân hàng, tôi không có thời gian để phát triển bản thân và kết bạn. Áp lực ổn định vì có nhiều khoản phải chi mỗi tháng (trong khi tiền tích cóp đã tiêu hết vào xe) khiến tôi không dám “nhảy việc”. Cuối cùng, chiếc xe tôi mua với giá hơn 500 triệu đồng, sau hai năm nếu bán đi tôi cũng chỉ lãi được khoảng 400 triệu đồng.
Do gặp nhiều bất tiện nên mới đây tôi quyết định bán xe và cảm thấy an tâm. Tôi không còn cần phải dậy từ 5 giờ sáng để nấu cơm (để tiết kiệm tiền) và đi làm sớm để tránh tắc đường. Ngủ ngon hơn vì không mất 3-4 triệu mỗi tháng nuôi “vợ hai” trong khi “vợ cả” chưa có vì còn bận “cày” trả nợ. Khói bụi, nắng mưa tỏ ra dễ chịu hơn cảnh “chôn chân” tham gia giao thông khi di chuyển bằng ô tô…
Việc đầu tư cho chiếc xe không hẳn là “lỗ” nhưng cái giá phải trả để hiểu được nhu cầu của bạn là không hề rẻ. Mang về nhà 400 triệu đồng nhưng tôi vẫn chưa mua được nhà và tất nhiên là ô tô. Lúc đó, nếu tôi quyết tâm đầu tư vào cát bụi (như lời mẹ tôi khuyên) thì có lẽ năm 2022 tôi đã có tiền tỷ, thậm chí bán và mua một căn hộ chung cư ở Hà Nội.
Hoàn cảnh của mỗi người là khác nhau và câu chuyện của tôi không phải là nói về việc mọi người đừng mua xe hơi. Hãy suy nghĩ kỹ trước khi sở hữu nhu cầu và khả năng của mình, vì đó thực sự là “thói quen”.
Độc giả Phúc Thanh
Tin tức liên quan
Mặc áo chống nắng kín mít khi lái xe, người Việt Nam tự đặt mình vào nguy cơ
“Anh cho em mượn xe đi lễ, mất tiền sửa xe mất tình thân”
Bài báo thể hiện quan điểm của độc giả, không nhất thiết phải là quan điểm của báo Dân trí.
