Đầu năm 2020, tôi quyết định mua ô tô ở tuổi 30 và chuẩn bị đón đứa con đầu lòng. Lúc đó, tôi có một căn hộ chung cư ở xa trung tâm Hà Nội, cách công ty khoảng 17km. Lương của tôi là 20 triệu đồng / tháng, của vợ tôi là 10 triệu đồng / tháng, cùng một khoản tiết kiệm gần 300 triệu đồng.
Chọn mua một chiếc ô tô hạng A thời điểm có giá lăn bánh hơn 400 triệu đồng, tôi được bố mẹ hết lòng ủng hộ, hai bên nội ngoại cũng cho tôi vay 50 triệu đồng. Gọi là cho vay nhưng số tiền 100 triệu đồng này không lấy lãi, họ cho biết khi sinh con xong sẽ được bố mẹ cho làm quà.
Khi tôi nhận xe, giá xăng lần đầu tiên vào năm 2020 dưới 20.000 đồng / lít. Đổ đầy bình chỉ tốn khoảng 600.000 đồng. Với mức tiêu thụ nhiên liệu trung bình khoảng 7 lít / 100 km, tiền xăng khi đó vào khoảng 1.400 đồng / km.

Xe hạng A tiêu thụ khoảng 7 lít / 100 km trong thành phố (Ảnh: VF).
Trung bình mỗi ngày tôi đi làm và về nhà 35 km, cộng thêm 5 km đón vợ. Cuối tuần, đi chơi và gặp gỡ bạn bè cũng giống như đi làm. Về quê ít nhất mỗi tháng một lần, bên nội hay bên ngoại đều cách xa khoảng 100km. Như vậy, một tháng gia đình tôi đi khoảng 1.300-1.500 km, tốn khoảng 1,8-2,1 triệu đồng tiền xăng.
Vào tháng 4 năm 2020, xăng xuống mức thấp nhất mọi thời đại chưa đến 12.000 đồng / lít, nhưng lúc đó gia đình tôi và mọi người đi lại rất ít do dịch Covid-19 bùng phát. Tính ra hiện nay mỗi km chỉ tốn 840 đồng, nếu đi lại như bình thường thì mỗi tháng gia đình tôi tốn khoảng 1,1-1,3 triệu đồng.
Xăng rẻ khi bạn đi ít hơn, và từ đó, xăng liên tục tăng. Từ đầu năm đến nay, giá xăng thấp nhất cũng là 23.000 đồng / lít và đã tăng chóng mặt trong những tháng gần đây lên trên dưới 30.000 đồng. Tính ra bây giờ, mỗi km di chuyển gia đình tôi tốn 2.100 đồng, di chuyển như thói quen cũ mỗi tháng tốn 2,7-3,2 triệu đồng.
Nuôi xe thì tiền gửi xe tại nhà, cơ quan trên dưới 2 triệu đồng. Chưa kể bảo dưỡng, thay nhớt, hao mòn vật tư … Không có xe thì còn mất tiền bảo hiểm, đăng kiểm, phí đường bộ (có khi đóng cả năm, bạn vẫn phải được bao gồm). . Như vậy, cộng các khoản chi phí, mỗi tháng hiện nay việc nâng một chiếc ô tô tốn không dưới 5 triệu đồng.
Biết rằng chiếc xe mình chọn thuộc hàng tiết kiệm nhất nhưng với giá xăng cao như vậy, mỗi lần dắt xe về, tôi không khỏi suy nghĩ. Riêng chiếc xe đã chiếm khoảng 1/6 tổng thu nhập của hai vợ chồng. Chưa kể gần đây, đường từ ngoài vào trung tâm Hà Nội ngày càng ùn tắc khiến việc di chuyển bằng ô tô không mấy dễ chịu.

Thời tiết Hà Nội những ngày qua liên tục mưa lớn (Ảnh: Nguyễn Dương).
Trong thời gian vợ nghỉ sinh, tôi chỉ ở nhà nên chuyển sang chạy xe ôm. Lúc đầu bạn bè, đồng nghiệp hỏi xe ở đâu, sao không đến đó, lấy cớ mang xe đi bảo dưỡng, có hôm bảo cho ai đó mượn, không thì nói là xe. đã quá lộn xộn … Từng chút một, người ta đã không quan tâm, tôi không quan tâm nữa, nhưng tôi thực sự không quan tâm.
Bây giờ đi xe máy, tôi thoải mái hơn và ít bị ép tiền hơn. Tôi biết trời mưa hay nắng và đường sẽ bụi bặm, nhưng miễn là tôi cảm thấy thoải mái trong lòng. Số tiền dành dụm được, tôi dùng để lo cho cô công chúa nhỏ. Tất nhiên, khi vợ phải đi công tác, tiêm cho con hay về quê, tôi luôn có xe cho cả nhà.
Tôi nghĩ ô tô vẫn là phương tiện mà các gia đình nên có vì đây là phương tiện văn minh, mang lại nhiều giá trị. Tuy nhiên, cũng cần tính toán đến khả năng tài chính trong trung hạn, các biến số như giá nhiên liệu tăng, lương giảm hoặc các chi phí phát sinh mới như giáo dục con cái, chăm sóc cha mẹ đặc biệt ốm đau …
Ngồi trên ô tô tất nhiên sẽ dễ chịu hơn việc “lau mặt” trên xe máy. Nhưng đối với tôi, đó là hạnh phúc bên ngoài, bạn phải hạnh phúc cả về tinh thần và không có bất kỳ áp lực nào, vì vậy một chiếc xe hơi là một lựa chọn đúng đắn. Sau khi vượt qua nó, tôi tin rằng sẽ có người giống như tôi, còn bạn thì sao?
Độc giả Vũ Nam
Bài báo thể hiện quan điểm của độc giả, không nhất thiết phải là quan điểm của báo Dân trí.
